🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sài Gòn, hai giờ sáng.

Căn phòng trọ trên đường Nguyễn Trãi nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Tường ẩm, nước thấm từ mái nhà tạo thành những vệt vàng loang lổ. Chiếc quạt máy chạy hết công suất nhưng chỉ đẩy không khí nóng từ góc này sang góc khác.

Hạnh ngồi trước màn hình máy tính, mắt đỏ ngầu. Một tay cô đặt trên bàn phím, tay kia cầm ly cà phê đã nguội từ lâu. Trên màn hình, file Photoshop hiển thị một banner quảng cáo cho một chuỗi trà sữa — logo, slogan, hình ảnh một ly trà sữa đầy đá. Khách hàng yêu cầu chỉnh sửa lần thứ tư trong vòng hai ngày.

Cô nhìn đồng hồ ở góc màn hình: 2:17 AM.

Deadline là tám giờ sáng.

Hạnh đưa tay dụi mắt. Đôi mắt khô rát, như thể ai đó đã rắc cát vào dưới mí. Cô uống một ngụm cà phê — đắng gắt, không đường, không sữa, thứ cô uống khi không còn đủ tỉnh táo để pha một ly tử tế.

Cô kéo một layer, xóa một chi tiết, thêm một chi tiết khác. Điều chỉnh màu sắc. Căn chỉnh bố cục. Xuất file preview. Gửi cho khách hàng.

Rồi cô ngả người ra ghế, nhắm mắt, chờ tin nhắn trả lời.

Năm phút sau, điện thoại rung: "Anh/chị chỉnh lại màu chữ đi, hơi chói."

Hạnh mở mắt, nhìn dòng tin nhắn. Cô muốn trả lời: "Anh/chị có biết hai giờ sáng rồi không?" Nhưng cô không nói. Cô chỉ gõ: "Vâng, em sửa ngay."

Cô kéo layer chữ, giảm độ sáng, đổi màu từ vàng cam sang cam đất. Xuất file. Gửi.

Lần này, tin nhắn đến nhanh hơn: "Ok được rồi. Cảm ơn."

Hạnh thở ra. Cô tắt máy, đứng dậy, đi về phía chiếc giường nằm sát tường.

Căn phòng của cô nhỏ đến mức chỉ cần bước ba bước là từ bàn làm việc đến giường. Một cái tủ nhựa hai ngăn, một cái bàn gỗ mua ở chợ trời, một cái ghế xoay cũ kỹ. Vài bộ quần áo treo trên móc. Một chồng sách để dưới gầm giường.

Hạnh nằm xuống, mắt nhìn lên trần nhà. Trên trần, một vết ẩm lớn hình như bản đồ một hòn đảo nào đó. Cô đã nhìn nó hàng trăm lần, đủ để vẽ lại từ trí nhớ.

Cô không ngủ được.

Không phải vì cà phê. Cô đã quen với việc uống cà phê lúc hai giờ sáng. Cơ thể cô đã thích nghi với nhịp điệu méo mó của những deadline — thức trắng, ngủ ba tiếng, rồi lại thức trắng.

Cô không ngủ được vì trong đầu cô, một thứ gì đó đang quay vòng, không dừng lại.

Hạnh trở mình, với tay lấy điện thoại. Cô mở ứng dụng ghi chú, thấy một danh sách dài những việc cần làm — toàn bộ đều là công việc, không có gì cho riêng mình.

Cô lướt qua, rồi tắt điện thoại, đặt úp xuống giường.

Bên ngoài, một con mèo kêu lên, tiếng kêu dài và thê lương. Tiếng chó sủa đáp lại từ xa. Rồi im lặng.

Hạnh ngồi dậy, bật đèn bàn.

Cô không thể ngủ. Vậy thì làm việc tiếp.

Cô mở lại máy tính, nhưng thay vì mở Photoshop, cô mở thư mục "TEMP" — nơi cô chứa những file cũ, những dự án đã hoàn thành, những bản thiết kế chưa bao giờ được dùng đến.

Cô lướt qua hàng tá file. Logo một quán cà phê ở quận 3. Bìa sách cho một cuốn truyện ngắn chưa xuất bản. Thiết kế poster cho một buổi nhạc hội ở Nhà văn hóa Thanh niên.

Rồi cô dừng lại.

Một file tên: "Bia_sach_Lan_v3.psd".

Hạnh mở nó ra.

Trên màn hình hiện lên một bìa sách. Màu nền xanh xám nhạt, như màu bầu trời trước khi mưa. Ở giữa là một khuôn mặt phụ nữ được vẽ bằng nét mảnh, không rõ chi tiết, chỉ là những đường cong tạo nên khuôn mặt — đôi mắt nhắm, mái tóc dài, một cánh hoa mai rụng ở góc dưới bên phải.

Chân dung Lan.

Hạnh nhìn vào bản thiết kế, và trong đầu cô, một ký ức bỗng ùa về.

Khoảng năm năm trước.

Một buổi chiều cuối tuần, Hạnh đang ngồi trong quán cà phê ở đường Lê Lợi, làm dở một đơn hàng. Một cô gái bước vào, đi thẳng đến bàn cô, ngồi xuống ghế đối diện.

"Chị là Hạnh phải không?"

Hạnh ngước lên. Cô gái trẻ, khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn, mặc áo sơ mi trắng, quần jeans, tóc buộc thấp. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt có một nét buồn lặng lẽ.

"Phải, tôi là Hạnh. Còn chị?"

"Tôi là Lan. Tôi có đọc bài viết của chị trên blog về thiết kế bìa sách. Tôi muốn nhờ chị vẽ giúp một cái."

Hạnh nhớ lúc đó cô đã rất mệt. Cô vừa trả xong một đơn hàng lớn, và đang có ý định từ chối. Nhưng có điều gì đó trong cách Lan nói chuyện khiến cô không thể nói không.

"Bìa sách gì thế?"

"Tập thơ. Hoặc nhật ký. Tôi chưa biết nữa."

Lan mở túi, lấy ra một xấp giấy A4, bên trên là những dòng chữ viết tay. Cô đặt chúng lên bàn, nhưng không đưa cho Hạnh xem.

"Tôi muốn bìa sách có một khuôn mặt. Khuôn mặt của một người đang nhắm mắt. Và một cánh hoa mai rụng ở góc."

Hạnh hỏi tại sao lại là hoa mai. Lan im lặng một lúc, rồi nói:

"Không phải mai vàng đâu. Nhà tôi ở Hà Nội có một gốc mai trắng — thứ mai mơ nở muộn, cánh mỏng như giấy. Mỗi mùa xuân nó nở lặng lẽ trong sân. Khi tôi vào Sài Gòn, giữa phố xá mai vàng rực rỡ, tôi lại chỉ nhớ gốc mai trắng ấy. Nhớ đến phát khóc."

Hạnh không hỏi thêm. Cô gật đầu nhận việc.

Họ gặp nhau thêm hai lần nữa. Một lần ở quán cà phê khác, một lần ở một công viên gần nhà Hạnh. Lan kể cho Hạnh nghe về những chuyến đi của cô — từ Hà Nội vào Sài Gòn, từ Sài Gòn lên Đà Lạt, rồi từ Đà Lạt trở về Hà Nội. Cô kể về cảm giác trôi nổi, về việc không tìm thấy một điểm tựa nào đủ vững để dừng lại.

"Có những ngày tôi thức dậy và không biết mình đang ở đâu," Lan nói. "Không phải vì tôi mất trí nhớ. Mà vì tôi không thuộc về nơi nào cả."

Hạnh lắng nghe, và cô thấy mình trong những câu nói đó. Cũng lang thang, cũng không thuộc về đâu. Chỉ khác là Lan lang thang giữa những thành phố, còn Hạnh lang thang giữa những deadline.

Lần cuối họ gặp nhau, Lan đưa cho Hạnh một phong bì.

"Đây là tiền công. Và đây là yêu cầu cuối cùng."

Cô đưa cho Hạnh một mảnh giấy nhỏ, trên đó vẽ một cánh hoa mai rụng.

"Tôi muốn cánh hoa này ở góc dưới bên phải. Nó rơi, nhưng chưa chạm đất."

Hạnh nhận mảnh giấy, gật đầu.

"Bao giờ có bản thảo thì chị gửi tôi."

Lan cười — một nụ cười thoáng qua, như ánh sáng lướt trên mặt nước.

"Tôi không biết nữa. Có thể có, có thể không."

Họ chia tay nhau ở cổng công viên. Lan đi về phía đường Hai Bà Trưng, dáng đi nhẹ, chậm, như thể cô không đi đến đâu cả.

Đó là lần cuối Hạnh nhìn thấy Lan.

Hạnh ngồi trước màn hình, nhìn vào bản thiết kế.

Cô đã hoàn thành nó sau đó một tuần. Lan không bao giờ quay lại lấy. Cô gửi email cho Lan, nhưng không có hồi âm. Cô gọi số điện thoại Lan để lại, nhưng số đó đã không còn hoạt động.

Bản thiết kế nằm trong thư mục TEMP suốt ba năm.

Hạnh mở lại file, phóng to lên. Cô nhìn vào khuôn mặt được vẽ bằng nét mảnh. Đôi mắt nhắm, nhưng không phải nhắm để ngủ. Nhắm như thể đang cố nhớ lại một điều gì đó.

Cô nhìn vào cánh hoa mai rụng ở góc dưới bên phải — một cánh hoa đang rơi, nhưng chưa chạm đất, như thể thời gian đã ngừng lại giữa khoảnh khắc rơi và khoảnh khắc chạm.

Hạnh nhớ lại câu nói của Lan: "Tôi không thuộc về nơi nào cả."

Cô tự hỏi, bây giờ Lan đang ở đâu.

Cô mở trình duyệt, gõ tên "Nguyễn Hoàng Lan" vào ô tìm kiếm. Kết quả hiện ra — những tài khoản mạng xã hội không còn hoạt động, một vài bài viết trên blog cũ, một cái tên trong danh sách cựu sinh viên của một trường đại học ở Sài Gòn.

Cô click vào một link. Một blog cũ, bài viết cuối cùng đề ngày 3 tháng 11 năm 2023. Tiêu đề: "Những ngày không có gì xảy ra."

Hạnh đọc:

"Hôm nay tôi thức dậy lúc mười giờ. Trời mưa. Tôi ngồi nhìn mưa suốt một tiếng. Không có gì xảy ra. Ngày hôm qua cũng không có gì xảy ra. Ngày mai chắc cũng vậy. Tôi tự hỏi, có bao nhiêu ngày không có gì xảy ra thì mới đủ để biến mất?"

Dòng cuối cùng của bài viết: "Có một bài hát mẹ tôi từng hát. Tôi quên mất lời rồi."

Hạnh ngồi yên, nhìn dòng chữ đó. Cô cảm thấy một nỗi đau âm ỉ ở đâu đó trong lồng ngực — không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự nhận ra rằng có những người bước qua đời mình và để lại một dấu hỏi không bao giờ được trả lời.

Cô tắt trình duyệt, nhìn lại bản thiết kế trên màn hình.

Cô tự hỏi, tại sao Lan không bao giờ quay lại lấy bìa sách. Tại sao cô ấy biến mất. Và liệu cô ấy có tìm thấy lời bài hát đó không.

Hạnh mở ngăn kéo bàn, lấy ra một cuốn sổ nhỏ bìa nâu. Cô mở nó ra, những trang giấy trắng đã được viết một phần. Đây là cuốn sổ cô giữ trong suốt ba năm qua, nơi cô viết mỗi tối — mười phút, bất kể mệt hay vui, bất kể có chuyện gì xảy ra.

Cô cầm bút, viết:

"Ngày 25 tháng 7. 2 giờ 47 phút sáng. Tôi vừa tìm thấy một bản thiết kế cũ. Bìa sách cho một cô gái tên Lan. Cô ấy không bao giờ quay lại lấy nó. Tôi không biết cô ấy đang ở đâu. Nhưng tôi nhớ đôi mắt của cô ấy — đôi mắt buồn, nhưng không phải buồn vì đau khổ. Buồn vì một điều gì đó đã mất từ lâu. Tôi không biết đó là gì. Nhưng tôi hy vọng cô ấy tìm thấy lời bài hát của mẹ mình."

Hạnh gấp sổ lại, đặt lên bàn.

Cô nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối bắt đầu nhạt dần. Một tia sáng mờ xuyên qua khe cửa, báo hiệu một ngày mới sắp đến.

Cô nằm xuống giường, nhắm mắt.

Trong đầu cô, hình ảnh cánh hoa mai rụng vẫn còn đó — một cánh hoa đang rơi, chưa chạm đất, như thể thời gian đã ngừng lại.

Cô tự hỏi, liệu có ai đó đã bắt lấy cánh hoa ấy không.

Và cô ngủ thiếp đi, câu hỏi ấy vẫn nằm đó, chưa có lời đáp, như cánh hoa mai lặng lẽ nơi góc bản thiết kế.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →