Tôi đổi chỗ ngồi từ hôm qua.
Không ai để ý, trạm AT-27 vẫn là AT-27, chỉ là tôi mượn ghế của Tâm, kéo qua ngồi cạnh Hùng thay vì ngồi một mình sát cửa sổ như mọi khi. Lý do tôi tự nói với mình là gần Hùng thì có ai đó bên cạnh nếu máy lại lỗi, dễ hỏi liền. Lý do thật thì tôi không nói ra, kể cả với chính mình bằng lời rõ ràng.
Từ tám giờ tối tới nửa đêm, mọi cuộc gọi đều bình thường. Một chị hỏi cách đăng ký gói data mới, một anh phàn nàn sóng yếu ở khu công nghiệp, một bà cụ gọi nhầm số vì tưởng đây là tổng đài điện lực, tôi hướng dẫn bà gọi đúng số rồi chúc bà ngủ ngon, bà cảm ơn rối rít như tôi vừa giúp được việc gì lớn lắm.
Sau nửa đêm, phòng vắng dần, hai trạm tắt đèn nghỉ vì hết ca ngắn. Tôi cố không nhìn đồng hồ, nhưng mắt cứ tự động lướt qua góc màn hình mỗi vài phút. Một giờ mười lăm. Một giờ hai mươi lăm.
Một giờ ba mươi mốt, cuộc gọi đổ vào.
Tôi đã nhìn thấy số hiện lên trước khi kịp nghĩ gì: AT-27, đúng số của chính trạm tôi, đúng như hai đêm trước. Tay tôi đặt trên chuột, con trỏ nằm ngay nút từ chối cuộc gọi. Tôi có thể bấm nút đó, để cuộc gọi rơi vào hộp thư thoại chung, không phải nghe.
Tôi không bấm.
"Dạ tổng đài An Tín xin nghe."
Im lặng hai giây, đủ dài để tôi tưởng máy lại lỗi như lần trước, không có tiếng gì ở đầu dây.
Rồi giọng đó cất lên, vẫn là giọng tôi, vẫn cái cách kéo dài âm cuối câu khi mệt mà chỉ có tôi mới nhận ra vì đó là tật của chính mình.
"Ông Đá còn ở đó không?"
Tôi ngồi im, tai nghe vẫn úp trên đầu, không trả lời được ngay. Không phải vì câu hỏi khó hiểu. Mà vì tôi hiểu quá rõ, và không hiểu vì sao người ở đầu dây bên kia lại biết.
Ông Đá là một hòn đá to bằng cái ghế đẩu, nằm cạnh giếng nước sau nhà tôi ở Mỏ Cày, chỗ mẹ tôi hay ngồi vo gạo mỗi sáng. Hồi nhỏ, lúc chưa có ai chơi cùng, mấy đứa trong xóm học buổi sáng còn tôi học buổi chiều, giờ trưa vắng hoe không ai ra ngoài, tôi hay ngồi cạnh hòn đá đó, đặt tay lên mặt đá còn ướt hơi sương, kể chuyện. Không phải kể cho có, tôi thật sự đặt cho nó một cái tên, Ông Đá, và tin nó nghe được. Tôi kể nó nghe chuyện ở trường, chuyện tôi ghét môn nào, có lần kể nó nghe một chuyện tôi giận mẹ mà không dám nói thẳng với mẹ.
Chuyện này tôi chưa từng kể cho ai nghe. Không phải giấu vì xấu hổ. Chỉ là nó nhỏ quá, không đáng để kể, và qua nhiều năm tôi cũng quên mất là mình từng làm vậy, cho tới đúng câu hỏi này vừa rơi vào tai, cả cái ký ức mới ùa về nguyên vẹn như chưa từng cất đi đâu.
"Anh là ai." Tôi hỏi, giọng mình nghe lạ, không giống cách tôi vẫn trả lời khách hàng.
Không có câu trả lời trực tiếp. Chỉ có một hơi thở dài ở đầu dây, chậm, rồi:
"Tôi không giục anh đâu. Tôi chỉ hỏi vậy thôi."
"Ông Đá đó. Sao anh biết chuyện đó."
"Vì tôi cũng ở đó."
Câu nói ngắn, không giải thích gì thêm. Nhưng cái cách nó được nói ra, nhẹ, như nói một sự thật hiển nhiên chẳng cần bàn cãi, làm tôi nổi da gà hơn bất cứ điều gì đã xảy ra hai đêm trước cộng lại.
"Ở đó lúc nào? Tôi chưa bao giờ..."
Tút.
Cuộc gọi cắt ngang giữa câu tôi đang nói, không phải kiểu cúp máy đột ngột như hai lần trước. Lần này giống như đường dây tự nhiên loãng dần rồi mất hẳn, giống sóng radio đi qua vùng mất tín hiệu hơn là ai đó bấm nút.
Tôi ngồi đó, tai nghe vẫn trên đầu, tay vẫn đặt trên chuột, không cử động. Màn hình quay về giao diện chờ, dòng chữ "Sẵn sàng nhận cuộc gọi" hiện lên bình thản như chưa có gì xảy ra.
"Duy." Hùng gọi khẽ từ trạm bên cạnh, không quay đầu qua, mắt vẫn nhìn màn hình của nó. "Mày lại thần người nữa kìa."
Tôi không trả lời được ngay. Tôi đang nghĩ tới hòn đá cạnh giếng, không biết giờ này còn nằm đó không, nhà cũ ở Mỏ Cày giờ ai đang ở, có ai còn ngồi xuống cạnh nó buổi trưa vắng người như tôi từng làm hay không.
Và tôi đang nghĩ tới câu "tôi cũng ở đó". Không phải như một lời đe dọa, mà như một lời khai, thứ khiến tôi sợ hơn bất cứ đe dọa nào, vì nó nghe rất thật.
"Ổn mà." Tôi nói, tháo tai nghe ra lau mồ hôi tay lên quần, rồi đeo lại. "Máy lỗi tiếp."
Hùng không hỏi thêm, chắc thấy tôi không muốn nói. Cuộc gọi tiếp theo đổ vào trạm tôi ba phút sau, một anh hỏi về gói cước gia đình, giọng vui vẻ, không biết gì về những gì vừa xảy ra ở đầu dây này trước đó không lâu.
Tôi trả lời anh ta đầy đủ, đúng quy trình, giọng đều như chưa có chuyện gì. Nhưng cả quãng thời gian còn lại của ca, tôi không rời mắt khỏi góc màn hình hiện số gọi đến quá một phút nào, và trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi mà tôi không có cách nào trả lời cho ai nghe: nếu người đó thật sự từng ở đó, vậy suốt bao nhiêu năm qua, tôi đã sống cùng ai khác nữa mà không hề hay biết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →