Đoàn đi theo con đường phía đông một quãng, giả vờ nghe lời con Mèo, cho tới khi cái bến khuất sau một rặng tre, thì Giao dừng lại.
"Chúng ta không đi tiếp về phía đông," nó nói. "Chúng ta quay lại, đi phía tây."
Cái Nghé giật mình. "Nhưng cô Mão bảo tránh xa mà, anh Giao."
"Đúng, cô ấy bảo tránh xa." Giao nhìn về phía tây, nơi khuất sau những rặng tre là cái vệt xám nó đã thấy. "Và chính vì cô ấy bảo tránh xa, con mới tin chắc đó là chỗ con cần tới. Con Mèo không nói dối con là có đường đi qua phía đông. Đường đó chắc là thật, chắc là nhanh hơn. Nhưng cô ấy sợ con đi qua phía tây, sợ tới mức phải bịa ra một lý do để đẩy con đi vòng. Một kẻ chỉ đơn giản có một khoảng ruộng hoang thì không cần phải sợ tới mức đó."
Bà Đò gật đầu, dù trong mắt bà có chút lo lắng. "Con nói có lý. Nhưng Giao à, bà nhắc con, con Mèo là Chủ Bến. Nó cảnh cáo con tránh xa một chỗ trong chính cõi của nó, có khi không phải vì nó giấu diếm, mà vì chỗ đó thật sự nguy hiểm."
"Có thể cả hai đều đúng," Giao đáp. "Nguy hiểm, và bị giấu. Hai cái đó không loại trừ nhau. Nhưng bà nhớ ông lái Đêm dạy con không, cái gì bị giấu kỹ thì thường chính là cái đáng tìm nhất."
Họ quay lại, rẽ vào một lối mòn nhỏ hơn, cỏ mọc um tùm như đã lâu không ai đi qua. Càng đi, cái ánh sáng vàng ấm của bình minh cõi Mão càng nhạt dần, không phải nhạt vì trời tối lại, mà như thể chính không khí ở đây từ chối giữ lấy ánh sáng, để nó trôi tuột đi mất. Những rặng tre hai bên đường thưa dần, rồi biến thành những bụi cây khô, xơ xác, và cuối cùng, đoàn người đứng trước một cánh đồng.
Nó từng là ruộng lúa, Giao đoán vậy, nhìn những luống cày còn sót lại dưới lớp cỏ dại. Nhưng giờ nó chỉ là một khoảng đất trống, khô cằn, không một cây lúa nào mọc nổi. Và ở giữa cánh đồng ấy, cái vệt xám mà Giao thấy từ xa hiện ra rõ ràng hơn, không phải một cái hố như ở bến Tý, không phải một mảng cỏ đứng im như ở bến Mùi, mà là một khoảng không khí đặc quánh, xám mờ, lơ lửng ngay trên mặt đất, như một đám sương không bao giờ tan.
"Lạnh," Nhắt run rẩy trong vạt áo Giao. "Không phải lạnh như sương quên bến Sửu. Lạnh khác. Như là... như là chỗ này chưa từng có gì cả, từ lúc thế giới bắt đầu."
Giao bước tới gần hơn, và nó cảm thấy cái áp lực mơ hồ nó đã cảm nhận từ trên đò giờ trở nên rõ rệt, đè lên ngực nó như một bàn tay vô hình. Nhưng lạ thay, nó không cảm thấy sợ hãi như khi đứng trước cái hố ở bến Tý, hay khi đối mặt với cái bóng trên trăng. Cái cảm giác này khác. Nó buồn. Một nỗi buồn mênh mông, cũ kỹ, như thể cả cánh đồng này đang khóc một tiếng khóc không ai nghe thấy suốt mấy ngàn năm.
"Đây không phải một cái bẫy," Giao nói khẽ, nhiều hơn là nói với chính mình. "Đây là một nơi bị bỏ quên. Bị bỏ quên tới mức chính nó cũng quên mất nó từng là gì, giống như Nhắt nói."
Nó tiến thêm một bước, đưa tay ra, và ngay khi những ngón tay nó gần chạm vào rìa cái vệt xám, một tiếng động vang lên sau lưng, một tiếng gầm gừ cảnh cáo.
"Dừng lại!"
Giao quay lại, và nó thấy con Mèo, lông dựng đứng, đôi mắt xanh biếc giờ mở to hoảng loạn, đang đứng ở rìa cánh đồng, cả thân hình căng cứng như sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào.
"Ta đã bảo tránh xa chỗ này," nó rít lên, giọng run rẩy mà dữ dội. "Ngươi không nghe à? Lùi lại, ngay bây giờ, trước khi quá muộn!"
Giao rụt tay lại, nhưng không lùi hẳn. Nó nhìn con Mèo, thấy cả thân hình nó run lên, không phải cái run của sự tức giận, mà là một nỗi sợ thật sự, sâu sắc, thứ sợ mà chỉ ai từng đứng quá gần một điều gì đó khủng khiếp mới có được.
"Sao cô sợ chỗ này tới thế?" Giao hỏi, giọng nhẹ đi. "Đây không phải một cái bẫy con thấy được. Đây chỉ là một khoảng đất bị bỏ quên. Nó buồn, chứ không dữ."
"Ngươi không hiểu gì cả." Con Mèo tiến lại gần hơn một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách với cái vệt xám, như thể chính nó cũng bị một sợi dây vô hình ngăn không cho lại gần hơn nữa. "Chỗ này không phải lúc nào cũng buồn. Có những đêm nó không buồn chút nào. Có những đêm nó thức dậy, và khi nó thức dậy, ngươi sẽ ước mình chưa từng đặt chân tới cánh đồng này."
Đôi mắt xanh biếc của con Mèo, lần đầu tiên kể từ khi Giao gặp nó, không còn vẻ kiêu kỳ lạnh lùng nữa. Chỉ còn lại một nỗi sợ hãi trần trụi, và ẩn dưới đó, một thứ gì đó khác, một thứ tội lỗi mà nó đã mang theo lâu tới mức không còn nhớ nổi tại sao.
"Ta sống ở bến này mấy ngàn năm," nó nói, giọng nhỏ dần. "Và mấy ngàn năm nay, ta không một lần dám hỏi tại sao cái cánh đồng này lại tồn tại ngay giữa cõi của ta. Ta chỉ biết tránh nó. Ta dạy tất cả những kẻ sống trong cõi ta tránh nó. Đó là cách duy nhất ta biết để giữ cho cõi mình còn sáng."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →