🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Con Mèo không đuổi được Giao ra khỏi cánh đồng bằng lời, và cuối cùng nó đành nhượng bộ, dẫn cả đoàn về một ngôi làng nhỏ nằm giữa cõi, nơi những mái tranh khói bếp mà Giao thấy từ trên đò hóa ra là nhà của những cư dân bến Mão.

"Ngươi muốn biết, thì đi hỏi dân làng," nó nói, giọng vẫn còn cáu kỉnh vì bị làm trái ý. "Ta không muốn nói thêm về cái cánh đồng đó nữa hôm nay. Nhưng ta cũng không ngăn được ngươi, nên thôi, cứ đi mà nghe người ta đồn."

Ngôi làng bến Mão nhỏ, yên bình, với những luống rau xanh mướt và những đứa trẻ tinh nghịch chạy nhảy giữa sân. Cư dân ở đây, Giao nhận ra, không phải người, mà là những sinh linh mang dáng vẻ nửa người nửa mèo, tai vểnh, đuôi thon, nhưng đi đứng nói năng như người thường. Họ nhìn đoàn khách lạ với ánh mắt tò mò, và khi nghe Giao hỏi về cánh đồng phía tây, gương mặt họ đều thoáng qua một nét e dè.

"Cánh đồng đó à," một bà lão mèo già, đang ngồi vá lưới trước hiên, chậc lưỡi. "Từ đời bà, đời mẹ bà, không ai dám bén mảng. Người ta gọi nó là Ruộng Quên. Vì ai đi vào đó cũng nói cùng một cảm giác, một nỗi buồn không tên, như nhớ một cái gì mà không nhớ nổi đó là cái gì."

"Bà có biết vì sao nó lại ở đó không?" Giao hỏi.

Bà lão lắc đầu. "Không ai biết, con ạ. Nó ở đó từ thuở khai sinh ra bến này. Người ta bảo nó có từ thời Cuộc Về Bến, cái đêm mười hai con giáp giành bến. Nhưng hỏi tại sao, hỏi ai, thì không ai trả lời được. Cả Chủ Bến của ta cũng không nói."

Một ông lão khác, ngồi gần đó hút thuốc lào, xen vào. "Ta nghe kể khác. Ta nghe nói ngày xưa, trước khi có Chủ Bến của ta bây giờ, bến này từng có một chủ khác. Rồi một đêm, chủ cũ biến mất, và Chủ Bến của ta xuất hiện, ngồi vào cái ghế ấy như thể nó vốn dĩ đã ở đó từ đầu. Có lẽ cái cánh đồng kia là nơi chủ cũ từng ở."

"Ông nói bậy," bà lão gạt đi. "Chủ Bến của ta đã ở đây từ khi khai thiên lập địa, làm gì có chủ cũ nào."

"Bà không nhớ thì thôi, đừng bảo ta nói bậy," ông lão gắt lại, và hai người bắt đầu cãi nhau về một chuyện mà rõ ràng không ai trong họ thực sự nhớ rõ, chỉ là những mảnh ký ức rời rạc, mâu thuẫn, như một câu chuyện đã bị kể lại quá nhiều lần qua quá nhiều thế hệ, mỗi lần lại mất đi một chút, méo đi một chút.

Giao đứng nghe, và nó cảm thấy một sự quen thuộc rợn người. Đây chính xác là cái cách bến Sửu đã nghiền ký ức của con Sứt, của cả đàn ngưu quỷ, thành những mảnh vụn không còn ghép lại được. Nhưng ở đây khác. Không có sương quên nào nó nhìn thấy được. Chỉ có thời gian, và sự lãng quên tự nhiên của một câu chuyện không ai buồn giữ gìn.

"Còn về Chủ Bến của các vị," Giao hỏi, đổi hướng, "tôi nghe nói có một chuyện lạ. Về việc cô ấy có bao nhiêu... vía."

Cả hai ông bà lão đều ngừng cãi nhau, quay sang nhìn Giao với vẻ ngạc nhiên.

"Chuyện đó thì đúng là lạ thật," bà lão nói, hạ giọng như đang kể một bí mật. "Người ta vẫn cãi nhau chuyện ấy. Có kẻ bảo Chủ Bến ta là giống đực, có ba hồn chín vía, mạnh mẽ như một đấng nam nhi. Có kẻ lại bảo Chủ Bến ta là giống cái, ba hồn bảy vía, dịu dàng như một tiểu thư. Mà lạ ở chỗ, con ạ, chưa từng có ai đếm được chính xác. Chủ Bến ta lâu lâu lại như đổi giọng, đổi dáng, có ngày trông kiêu hùng như nam tử, có ngày lại thướt tha như nữ nhi. Ta sống ở bến này cả đời, ta cũng không dám chắc Chủ Bến ta vốn là ai."

Ông lão gật gù. "Đúng thế. Cả cái tên Mão cũng lạ. Ngươi để ý không, mọi con giáp khác đều có một cái tên riêng bên cạnh tên con vật, như Ông Trâu, Ông Ba Mươi. Chủ Bến ta thì chỉ có mỗi cái tên Mão, trùng luôn với tên bến. Như thể..." Ông ngừng lại, nhíu mày, cố tìm chữ. "Như thể cô ấy chưa từng có một cái tên riêng nào cả, ngoài cái tên của cái ghế cô ấy đang ngồi."

Giao đứng lặng, và trong đầu nó, những mảnh rời rạc bắt đầu chụm lại thành một hình dạng mà nó chưa dám gọi tên, nhưng đã bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng vì nó.

Bà Đò, đứng cạnh nó, cũng im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng, giọng thận trọng. "Con nghĩ tới điều bà đang nghĩ phải không, Giao."

"Con nghĩ," Giao đáp khẽ, "cô Mão không phải Chủ Bến từ đầu. Con nghĩ có ai đó đặt cô ấy vào cái ghế này, giống như cách con giáp thứ mười ba, kẻ mà giờ đây thành cái bóng trên trăng, đã từng có một chỗ đứng, rồi bị xóa và thế vào đó là một cái tên khác."

"Mèo thế chỗ Mão." Cái Nghé, đang lắng nghe từ đầu, chợt run lên. "Nhưng mà anh Giao, Mão với mèo chẳng phải là một sao?"

"Đúng, ai cũng nghĩ thế," Giao nói, và nó nhớ lại lời lão Mục Đồng từng gieo vào đầu nó ở cõi Sửu, câu chuyện về đêm Cuộc Về Bến bị sửa. "Nhưng nếu cái sổ trời đã từng bị sửa một lần để xóa một con giáp, thay bằng một cái tên khác, thì ai dám chắc nó chỉ bị sửa đúng một chỗ? Con Chuột nói con giáp thứ mười ba bị xóa, bị thay bằng cái bóng trên trăng đang giữ. Nhưng nếu ngay từ đầu, con giáp lẽ ra phải ngồi ở chi Mão không phải một con mèo thì sao?"

Ông lão hút thuốc lào ngồi gần đó, dù không hiểu hết câu chuyện của bọn trẻ, vẫn góp thêm một câu khiến cả đoàn lạnh người. "Con nói lạ nhỉ. Mà ta chợt nhớ, hồi ta còn bé, bà ta có kể một câu vè cổ, giờ chẳng ai còn hát nữa. Vè rằng: con nào nhanh chân, con nào lẹ tay, chớp mắt đã sang bờ ngay, còn kẻ chậm chân, thành ra lỡ giờ, mất cả tên lẫn cả thờ." Ông gãi đầu. "Ta không hiểu ý nghĩa gì, chỉ nhớ mang máng lời vè thôi. Nhưng nghe cách con nói, ta bỗng thấy rợn cả người."

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →