🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]
Trạng AICh.2 Trạng đi chứng minh mình còn sống

Tháng Bảy năm ấy, Quỳnh chết.

Anh biết tin ấy vào một buổi sáng thứ Ba, khi anh ra cây rút tiền và máy báo tài khoản bị phong toả.

*

Anh ra chi nhánh hỏi.

Cô giao dịch viên tra máy, rồi cô ngẩng lên, mặt hơi lạ:

"Dạ anh ơi... hệ thống báo chủ tài khoản đã mất ạ."

"Mất là sao chị?"

"Dạ là... đã qua đời ạ."

Quỳnh nhìn cô ấy.

"Tôi đang đứng đây."

"Dạ em thấy ạ." Cô gãi đầu. "Nhưng hệ thống nó báo thế. Chắc bên dữ liệu dân cư đồng bộ sang."

*

Nguyên nhân, sau này mới rõ, là thế này.

Ở một xã ngoài Bắc có một ông cụ tên Nguyễn Văn Quỳnh, sinh năm một chín bốn hai, mất tháng Sáu.

Cán bộ hộ tịch nhập tin báo tử. Nhập đúng họ tên. Nhưng đến ô năm sinh thì máy tính của xã hôm ấy chạy chậm, gõ xong thì màn hình đơ, cán bộ gõ lại, và trong lúc gõ lại có một con số bị nhảy.

Thay vì 1942, nó thành 1992.

Trong cả nước có bốn trăm mười một người tên Nguyễn Văn Quỳnh. Sinh năm 1992 thì có mười chín người.

Hệ thống khớp theo họ tên và năm sinh, không khớp số định danh, vì cái bản ghi cũ của xã ấy nhập từ hồi chưa có số định danh.

Nó khớp trúng Quỳnh.

*

Quỳnh mất mười một ngày để hiểu ra rằng anh không thể tự chứng minh mình còn sống.

Anh ra phường. Phường bảo phải có giấy của công an.

Anh ra công an. Công an tra, thấy trên hệ thống anh đã mất, bảo:

"Cái này anh phải về nơi đăng ký thường trú làm thủ tục cải chính."

"Dạ nơi thường trú của em là đây ạ."

"Ừ, nhưng cái tin báo tử nó phát sinh ở xã kia. Anh phải ra xã kia."

Xã kia cách bảy trăm cây số.

*

Anh gọi ra xã kia.

Cán bộ xã nghe xong thì thật thà:

"Ơ, nhưng ông cụ nhà tôi mất thật mà anh. Tôi có nhập sai đâu."

"Dạ chú nhập sai năm sinh ạ."

"Ừ thì sai năm sinh. Nhưng cái người mất là ông cụ, không phải anh. Anh có mất đâu mà anh phải lo."

"Dạ nhưng hệ thống nó ghi là cháu mất ạ."

"Thế thì anh bảo hệ thống."

*

Đến ngày thứ mười hai, Quỳnh thôi không đi kêu nữa.

Anh về phòng trọ, mở máy tính, và anh làm cái việc mà anh giỏi nhất: **anh đi đọc quy định.**

Anh đọc ba đêm. Đọc luật hộ tịch, đọc nghị định, đọc thông tư, đọc cả cái quy chế nội bộ về đối soát dữ liệu mà một tỉnh nọ vô tình đăng công khai trên cổng thông tin của tỉnh.

Và trong cái quy chế ấy, ở điều mười bốn, khoản ba, anh tìm được một câu.

Câu ấy như sau:

*"Trường hợp phát hiện sai lệch dữ liệu giữa các hệ thống, cán bộ tiếp nhận có trách nhiệm lập Phiếu đề nghị xác minh, chuyển cơ quan chủ quản dữ liệu xử lý trong thời hạn 15 ngày. Người dân không phải chịu trách nhiệm về sai lệch do lỗi kỹ thuật của hệ thống."*

Câu cuối cùng ấy, Quỳnh đọc đi đọc lại bốn lần.

*Người dân không phải chịu trách nhiệm.*

Nghĩa là: cái việc đi sửa **không phải việc của anh**. Nó là việc của họ.

Mười hai ngày qua anh đã đi sai đường. Anh đi xin. Mà xin thì người ta có quyền cho hoặc không cho.

Anh phải đi **đề nghị lập phiếu**.

*

Sáng hôm sau Quỳnh ra phường.

Anh không kêu. Anh không kể lể. Anh đặt lên bàn một tờ giấy anh soạn sẵn, in sẵn, ký sẵn, đúng theo mẫu trong phụ lục của cái quy chế kia.

Tiêu đề: **PHIẾU ĐỀ NGHỊ XÁC MINH SAI LỆCH DỮ LIỆU**.

Bên dưới có ô ghi căn cứ, anh ghi rõ điều mười bốn khoản ba. Có ô ghi nội dung sai lệch. Có ô ghi thời hạn xử lý: mười lăm ngày.

Và ở dưới cùng, anh chừa một ô trống, ghi:

*Cán bộ tiếp nhận (ký, ghi rõ họ tên): ...............*

*

Anh cán bộ trẻ ở quầy cầm tờ giấy lên, đọc.

Đọc xong, cậu ta ngẩng lên:

"Cái này là cái gì thế anh?"

"Dạ, đây là phiếu đề nghị xác minh. Theo quy chế đối soát dữ liệu, điều mười bốn khoản ba ạ."

"Ơ, ở đây bọn em có mẫu này đâu."

"Dạ, mẫu ở phụ lục hai của quy chế ấy ạ. Em in ra rồi đây."

Cậu ta cầm tờ giấy, xoay ngang xoay dọc.

Rồi cậu ta nhìn xuống cái ô cuối cùng, cái ô có chữ *ký, ghi rõ họ tên*.

Và đây là chỗ hay nhất trong cả câu chuyện.

Suốt mười hai ngày qua, không ai từ chối Quỳnh cả. Người ta chỉ chuyển anh sang chỗ khác. Chuyển thì không phải chịu trách nhiệm gì.

Nhưng bây giờ có một tờ giấy, và trên tờ giấy có một chỗ để ký tên.

Ký vào thì nhận việc. Không ký thì phải nói ra là mình từ chối, mà từ chối thì phải nêu căn cứ, mà căn cứ thì Quỳnh đã in kèm sẵn cả rồi.

Cậu cán bộ trẻ ngồi im chừng mười giây.

Rồi cậu ta đứng dậy, cầm tờ giấy, và nói:

"Anh chờ em tí. Em hỏi chị trưởng."

*

Chín ngày sau, Quỳnh sống lại.

Tài khoản mở khoá lúc mười giờ sáng. Anh nhận được một tin nhắn từ ngân hàng: *"Tài khoản của quý khách đã được kích hoạt trở lại."*

Không có lời xin lỗi nào. Nhưng Quỳnh không cần.

*

Chuyện này về sau lan ra.

Vì Quỳnh đăng cái mẫu phiếu ấy lên mạng, đăng kèm hướng dẫn điền, đăng cho tải tự do.

Trong sáu tháng, cái mẫu ấy được tải mười bốn nghìn lượt.

Có một chị ở Cần Thơ dùng nó để sửa lại ngày sinh bị lệch mười năm. Có một anh ở Đắk Lắk dùng nó để gỡ cái nợ xấu của người trùng tên. Có một bác ở Hải Phòng dùng nó để chứng minh nhà bác không nằm giữa lòng đường như bản đồ số ghi.

*

Người ta hỏi Quỳnh học ở đâu ra cái mẹo ấy.

Quỳnh bảo:

"Tôi có mẹo gì đâu. Tôi chỉ đọc quy định của chính họ thôi."

Rồi anh nói thêm một câu, câu này về sau người ta chép lại nhiều nhất:

**"Cái hệ thống nào cũng có một chỗ để người ta ký tên. Mình cứ tìm cho ra cái chỗ ấy, rồi chìa bút."**

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →