Hồi I: Bừng Tỉnh (Ch.1 đến 82)
Phòng khách tối om. Cửa sổ đã đóng, rèm kéo kín, chỉ ánh sáng mưa xám xịt xuyên qua khe hở. Mẹ Lý Thanh Vy đặt một cái chăn ẩm lên người Tuyền Vương, tay run run khi chạm vào má anh. Cô không gọi bác sĩ. Cô biết rằng không cần gọi.
"Cô ở đâu?" Tuyền Vương hỏi, mắt còn nhắm. Giọng anh yếu ớt, như thể hàng ngàn năm vừa lướt qua cơ thể.
Lý Thanh Vy không trả lời ngay. Cô ngồi xuống cạnh giường, tay vẫn run run. Ánh sáng ngoài trời rơi vào mắt cô, làm lộ những nếp nhăn sâu quanh mắt, những vết tương tác với đau khổ trong 22 năm.
"Cô ở đâu?" Tuyền Vương mở mắt, mắt anh tìm kiếm. "Mẹ, cô ở đâu? Cô cần con. Cô đang gọi con."
"Con ơi," mẹ nói, giọng nhẹ như lá rơi, "nằm yên đi. Mẹ ở đây."
Nhưng Tuyền Vương không nghe. Anh cố gắng ngồi dậy, cơ thể run rẩy. Mỗi cơ bắp đều đau đớn, như thể anh mới trải qua một trận chiến lớn. Mẹ nhẹ nhàng đẩy anh trở lại, nhưng một luồng lực lạ vẫn còn sót lại trong người anh, dư âm từ những sợi dây phát sáng kia. Anh cảm nhận được nó, ngay lúc này, chạy dọc sống lưng như từng đợt sóng nối tiếp nhau.
"Cô ở trong căn nhà bên cạnh," mẹ nói cuối cùng, giọng đều đặn nhưng lạnh lùng. "Con không thể cứu cô. Con không thể làm gì cả."
Tuyền Vương nhìn mẹ một lúc. Rồi anh nhắm mắt lại, nhưng linh hồn anh vẫn còn ở nơi khác, ở căn nhà bên cạnh, ở giữa ánh sáng xanh lục, nơi cô gái đó vẫn đang gọi anh.
Nguyễn Văn Quỳnh đứng dưới cây cổ thụ ở phía đối diện, nước mưa chảy xuống mái áo dài đen của cô. Cô không sử dụng ô, vì ô sẽ làm cho cô nổi bật. Cô chỉ đứng đó, nhìn vào căn nhà nơi Tuyền Vương vừa rơi từ mái nhà.
Cô biết những gì vừa xảy ra. Cô cảm nhận được sự rung chuyển của linh khí từ cách 200 mét, như một tấm vải được xé nát từ bên trong. Lệnh của cô từ Thiếu Lâm Tông rất đơn giản: theo dõi.
Nhưng theo dõi cái gì?
Quỳnh mở vở nhật ký nhỏ, viết bằng mực chì, để khi bị phát hiện, cô có thể xóa sạch mọi dấu vết. Dòng chữ của cô ngắn gọn:
"15:20. Mục tiêu rơi từ mái nhà. Linh khí bất thường. Đó không phải là người thường."
Cô nhìn lại căn nhà. Cửa sổ tầng hai vẫn còn hơi mở, gió thổi vào. Từ bên trong, Quỳnh cảm nhận được một cái khác biệt, không phải linh khí của tu sĩ được đào tạo, không phải linh khí của người thường. Nó kỳ lạ, như thể nó đang cháy từ bên trong, nhưng lại lạnh lẽo từ bên ngoài.
Quỳnh ghi thêm:
"Linh khí lạ, không xác định được loại. Khả năng: lai tạp hoặc du đạo tử chưa từng gặp."
Cô đóng vở lại, giấu vào trong tay áo. Rồi cô bước ra khỏi bóng cây, không ngần ngại tiến vào con hẻm bên cạnh. Từ đó, cô sẽ theo dõi. Cô sẽ chờ. Cô sẽ viết lại tất cả vào cuốn nhật ký thực sự của cô khi về tới chùa Thiếu Lâm Tông.
Thánh Công Hòa Thượng cần biết chuyện này.
Đến chiều, Tuyền Vương bắt đầu tỉnh lại hoàn toàn. Cơ thể anh không còn run rẩy, nhưng tâm trí anh vẫn ở nơi khác, nơi mà ánh sáng xanh lục bao quanh một cô gái đang khóc.
Mẹ Lý Thanh Vy mang nước nóng vào, lau người anh sạch sẽ, rồi thay cho anh một bộ quần áo khô ráo. Cô không nói gì cả, chỉ là chăm sóc, lặp lại những động tác quen thuộc của người mẹ nuôi. Nhưng anh thấy được sự lo lắng trong mắt cô, thấy được những nước mắt cô đang cố gắng giấu.
"Mẹ," Tuyền Vương nói, "cô là ai?"
Lý Thanh Vy dừng lại, tay vẫn cầm chiếc khăn ẩm.
"Con không được hỏi," cô nói, từng chữ đều nặng nề. "Con không được đi tới đó lần nữa. Không bao giờ."
"Nhưng cô đang gọi con," Tuyền Vương nói, "con nghe được. Con cảm thấy được. Cô cần con."
"Cô không cần bất kỳ ai," mẹ nói, và đó là lần đầu tiên Tuyền Vương nghe thấy tuyệt vọng trong giọng của mẹ. "Cô không thể cần. Và con không thể giúp. Con chỉ là một đứa trẻ, Tuyền. Con là một đứa trẻ."
Nhưng Tuyền Vương biết rằng anh không phải là một đứa trẻ nữa. Anh đã thấy được những gì ở bên kia, đã cảm thấy được những sợi dây phát sáng buộc cô gái đó. Anh đã nằm dưới mái nhà, không có một vết thương nào cả, được bảo vệ bởi một lực kỳ lạ.
Anh biết rằng thế giới không phải như anh tưởng.
Và anh biết rằng mình sẽ quay lại căn nhà đó.
KẾT
Ở cách 500 mét, trong chùa Thiếu Lâm Tông ở phía Bắc, Thánh Công Hòa Thượng đang đun nước để pha ấm trà chiều. Hàng trăm tu sĩ khắp ngôi chùa cũng đang dùng bữa cơm chiều. Nhưng khi Thánh Công nhận được lời nhắn từ một sứ giả tâm linh, chén trà trong tay ông rơi vỡ trên bàn.
"Linh khí lạ đã xuất hiện ở Hà Nội. Loại không xác định được."
Thánh Công nhắm mắt lại, tay run run. Ông biết rồi. Sau 22 năm chờ đợi, ông biết rồi.
Ông đứng dậy, và toàn bộ chùa Thiếu Lâm Tông cảm nhận được sự khác biệt, như thể gió vừa đổi chiều.
"Gọi Quỳnh về," ông lệnh, giọng như sấm rền trên bầu trời mưa. "Cô ấy có tin tức cần phải báo cáo."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →