🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hồi I: Bừng Tỉnh (Ch.1 đến 82)

Mưa vẫn chưa dứt khi Quỳnh về đến chân núi. Con đường đá dẫn lên chùa Thiếu Lâm Tông trơn trượt dưới hai bàn chân cô, hai bên là hàng thông cổ thụ đứng im lìm, tán lá nặng trĩu nước nhỏ xuống thành từng giọt đều đặn như tiếng mõ. Cô leo lên ba trăm bậc đá không nghỉ, áo dài đen dính sát vào lưng, tóc bết lại vì mưa, nhưng bước chân cô không hề chậm lại.

Ở cổng tam quan, một chú tiểu đang đợi sẵn, tay cầm chiếc đèn lồng che mưa. Cậu bé cúi đầu chào rồi dẫn cô đi thẳng vào thiền đường lớn, nơi Thánh Công Hòa Thượng vẫn ngồi một mình giữa căn phòng rộng, trước mặt là chiếc bàn gỗ với một chén trà đã vỡ, mảnh sứ nằm rải rác chưa ai dọn.

"Con đã về," Quỳnh nói, quỳ xuống trước mặt ông, đầu cúi thấp.

"Con thấy gì?" Thánh Công hỏi, giọng trầm, không mở mắt.

Quỳnh kể lại từng chi tiết, từ tiếng động đầu tiên trên mái nhà cho đến luồng linh khí lạ cô cảm nhận được từ khoảng cách hai trăm mét, từ cách nó vừa như đang cháy từ bên trong vừa lạnh lẽo từ bên ngoài. Cô không giấu điều gì, kể cả sự nghi ngờ của chính mình rằng đó có thể là một dạng linh khí lai tạp chưa từng được ghi chép.

Thánh Công im lặng một lúc lâu. Ngoài thiền đường, mưa vẫn rơi đều trên mái ngói, và tiếng chuông gió treo ở hiên nhà thỉnh thoảng vang lên một tiếng ngắn, khô khốc.

"Hai mươi hai năm," ông nói cuối cùng, gần như tự nói với chính mình. "Ta đã đợi đúng hai mươi hai năm."

"Sư phụ biết cậu ta là ai?" Quỳnh ngẩng đầu lên, không giấu được sự tò mò trong giọng nói.

"Con chỉ cần biết một điều," Thánh Công mở mắt, nhìn thẳng vào Quỳnh, ánh mắt ông sâu như một giếng nước không đáy. "Từ hôm nay, con tiếp tục theo dõi cậu ta, nhưng không được lại gần. Không được nói chuyện. Không được để cậu ta biết con tồn tại."

"Vì sao?" Quỳnh hỏi, dù biết mình không nên hỏi.

"Vì nếu con lại gần cậu ta trước khi cậu ta hiểu rõ bản thân mình," Thánh Công nói, giọng chậm rãi nhưng nặng nề, "cả con và cậu ta đều có thể chết trước khi câu chuyện thật sự bắt đầu."

Quỳnh cúi đầu, không hỏi thêm, nhưng trong lòng cô, câu hỏi ấy vẫn còn nguyên, cháy âm ỉ như một hòn than chưa tắt hẳn.

Đêm xuống, mưa nhỏ dần thành một lớp bụi nước mỏng phủ trên mái nhà. Tuyền Vương nằm trên giường, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần, tai vẫn còn nghe văng vẳng tiếng gọi từ buổi chiều: Cứu tôi. Tôi đau đớn. Cứu tôi.

Anh đợi đến khi tiếng thở đều đặn của mẹ nuôi vọng ra từ căn phòng bên cạnh, mới khẽ khàng ngồi dậy. Anh không bật đèn, chỉ dựa vào ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn đường hắt qua khe cửa sổ để mặc lại quần áo, rồi bước ra ngoài bằng lối cửa sau, nơi bản lề không bao giờ kêu.

Con hẻm sau nhà vắng tanh, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái tôn xuống những vũng nước đọng trên nền xi măng. Tuyền Vương đi vòng sang phía căn nhà bên cạnh, tim đập nhanh trong lồng ngực. Cánh cổng sắt gỉ sét của căn nhà đó vẫn khóa như mọi khi, nhưng lần này anh không định trèo qua bức tường bao quanh sân như cách bọn trẻ con trong xóm thỉnh thoảng rủ nhau làm để thử gan. Anh đặt tay lên thanh sắt lạnh ngắt của cánh cổng.

Một luồng lực vô hình đẩy tay anh bật ra, mạnh đến mức anh loạng choạng lùi lại hai bước. Không đau, nhưng cảm giác đó rõ ràng, dứt khoát, như thể cả căn nhà vừa nói với anh một tiếng không, không lời.

Anh thử lại lần nữa, chậm hơn, cẩn thận hơn. Cùng một lực đẩy anh ra, lần này còn mạnh hơn trước.

Tuyền Vương đứng lặng trước cánh cổng, mưa thấm ướt vai áo, mắt nhìn xuyên qua song sắt vào khoảng sân tối om phía trong. Ô cửa sổ tầng hai, nơi anh từng thấy quầng sáng xanh lục, giờ đã đóng kín, không còn một dấu hiệu nào cho thấy có ai từng ở đó.

"Tôi sẽ quay lại," anh thì thầm, không chắc mình đang nói với căn nhà, với cô gái bên trong, hay với chính bản thân mình.

Anh đứng thêm một lúc lâu dưới mưa, rồi quay người bước về, lòng nặng trĩu một cảm giác mà anh chưa từng biết tên: một nỗi nhớ dành cho một người anh mới chỉ gặp đúng một lần, trong đúng vài giây ngắn ngủi.

Bên trong căn nhà, Nữ Vương Kiếp Hậu ngồi co ro giữa sàn gỗ mục, hai tay ôm lấy đầu gối. Cơ thể cô vẫn còn yếu, từng thớ cơ như vừa trải qua hai mươi hai năm không cử động, dù trong ký ức của cô, hai mươi hai năm ấy chỉ như một giấc ngủ dài không mộng mị, không thời gian, không cảm giác.

Cô nghe được tiếng bước chân bên ngoài cổng. Cô nhận ra hơi thở đó, nhịp tim đó, cùng thứ linh khí lạ lùng đã chạm vào cô lúc chiều, thứ linh khí vừa mang dáng dấp của Cõi Tiên vừa mang dáng dấp của Cõi Quỷ, hòa quyện vào nhau đến mức không thể tách rời.

Cô muốn gọi anh lần nữa. Nhưng lớp phong ấn quanh căn nhà, thứ đã tự động khép lại ngay sau khi anh rời đi, giờ đã ổn định trở lại, dày đặc hơn cả trước kia, như thể chính căn nhà đang cố gắng chữa lành vết nứt mà anh vừa tạo ra.

Nữ Vương nhắm mắt, cố nhớ lại gương mặt người con trai đó trong khoảnh khắc ngắn ngủi họ chạm vào nhau. Không phải gương mặt của Ngô Nhật Khánh, người cô đã yêu hai ngàn năm trước, người mà ký ức về anh giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ rời rạc, mờ nhạt như một tấm ảnh bị nước làm nhòe. Đây là một gương mặt khác, trẻ hơn, xa lạ hơn, nhưng lại mang trong mình thứ khí tức mà cô chưa từng gặp ở bất kỳ ai khác ngoài chính mình.

Con lai, cô nghĩ thầm lần nữa. Giống như ta.

Và lần đầu tiên sau hai mươi hai năm, Nữ Vương Kiếp Hậu cảm thấy một thứ cảm xúc mà cô đã quên mất tên gọi từ lâu. Không phải hy vọng. Không hẳn là sợ hãi. Mà là một điều gì đó nằm ở giữa hai thứ ấy, run rẩy, mong manh, và chưa sẵn sàng để gọi tên.

KẾT

Trong một căn phòng tối không cửa sổ, sâu dưới lòng đất của một ngọn núi cách Hà Nội hàng trăm cây số, một người phụ nữ mặc áo trắng ngồi trước một tấm gương đồng cũ kỹ. Tấm gương, vốn im lìm suốt hai mươi năm qua, bỗng nhiên rung lên một nhịp nhẹ, rồi một hình ảnh mờ nhạt hiện lên trên bề mặt: một quầng sáng xanh lục, bùng lên rồi tắt đi trong tích tắc.

Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười không có chút hơi ấm nào.

"Nó đã tỉnh," bà nói với khoảng không trước mặt. "Sau hai mươi hai năm, con nhỏ đó cuối cùng cũng tỉnh."

Bà đứng dậy, vén tà áo trắng, bước ra khỏi căn phòng tối. Phía sau bà, tấm gương đồng từ từ mờ đi, trở lại vẻ im lìm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Đã đến lúc báo tin về Thiên Môn Tông."

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →